Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

Ba phiên toà, ba nụ cười đểu cáng










Lê Diễn Đức - Nụ cười là phản ánh tâm trạng của con người, mang lại niềm vui và là sự ban tặng cho đời, nhưng cũng có những nụ cười không thể nào lý giải được, vì nó được thể hiện trong những hoàn cảnh bi kịch, tương phản.

Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines trong phong xét xử hôm tháng 12 năm 2013, đã cười nói với công an và vui vẻ trình diễn thơ tự sáng tác trước Hội đồng xét xử.


Động lực nào, lý do nào làm cho ông ta bình thản, tự tin như thế, dù sau đó nhận bản án tử hình? Chắc là ông ta nghĩ mình không có tội và cái tội mà ông vướng phải nó không đáng, bởi vì nó rất nhẹ và phổ cập trong toàn bộ hệ thống. Ai mà chẳng ăn! Lớn ăn lớn, nhỏ ăn nhỏ, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Bất kỳ cái gì dính đến nhà nước đều có văn hoá phong bì. Nơi nào có dự án đương nhiên phải rút ruột. Ăn chênh lệch 10 tỷ đồng từ cái ụ nổi chẳng là bao so với những món khủng khác!

Cũng rất có thể ông Dương Chí Dũng đã được Trưởng Ban Nội Chính Nguyễn Bá Thanh bảo đảm bản án tử hình sẽ không thục hiện nếu Dương Chí Dũng khai hết. Đầu mối để đưa tới thượng tầng là thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ đã bị hé mở. Nhưng Ngọ chết, ván bài được khép lại, cuộc chơi đột ngột bị dừng. Nụ cười Dương Chí Dũng sẽ còn tươi mãi được không?


Trong một phiên toà khác, ngày 14 tháng Hai năm 2014, xét xử Huỳnh Thị Huyền Như, kẻ lừa đảo thế kỷ của Việt Nam, nhân danh can bộ của ngân hàng Vietinbank, cuỗm một lúc gần 200 triệu đôla (hơn 4 ngàn tỷ đồng) của khách hàng, cười mãn nguyện trong xe áp tải tù nhân. Nụ cười này phải là sự thoả mãn cho mưu mô lừa gạt có ý thức cùng với sự đồng loã của Ngân hàng Công Thương (VietinBank). Thiên hạ bá tánh phẫn uất, chế nhạo không phải là bản án chung thân dành cho Huyền Như mà chính là toà đã phủi bỏ trách nhiệm của Vietinbank một cách trắng trợn. Tất cả các nguyên đơn dân sự đều kháng cáo yêu cầu Tòa án cấp phúc thẩm buộc VietinBank phải bồi thường thiệt hại chứ không phải Huyền Như. Bản án cho thấy cách quản lý bê bối, tắc trách của hệ thống ngân hàng nhà nước Việt Nam và sự bao che dung túng lộ liễu. Độ tin cậy của Vietinbank xuống bằng không và dư luận xã hội sôi sục kêu gọi tẩy chay ngân hàng này.

Tiếp theo, tại phiên của toà thành phố Tuy Hoà ngày 28 tháng 3 năm 2014 xét xử 5 cựu công an trong khi lấy lới khai đã dã man đánh chết anh Ngô Thanh Kiều ngay tại trụ sở.

Bản án đã cũng nói lên sự bao che tội phạm và nhạo báng công lý, khi 4 trong năm công an được đề nghị hưởng án treo. Còn thượng tá Lê Đức Hoàn (phó trưởng Công an TP Tuy Hòa, trưởng ban chuyên án 312T) đuợc miễn tố, dù Viện kiệm sát thừa nhận ông ta phạm hai tội: “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “bắt người trái quy định pháp luật”.


Trong phiên toà này chúng ta nhìn thấy một nụ cười khác trong phòng xử. Đó là nụ cười tươi khác của một trong 5 tên công an phạm tội, trên ghế của phòng xử.

Nhìn tấm hình khác khi đứa bé hai tuổi hôn lên di ảnh của người cha bạc mệnh và nụ cười của tay cựu công an này, chúng ta không khỏi tuởng tượng hắn như là kẻ không tim, không óc, tệ hơn cả ác vật.

Chỉ có chế độ thối nát, vô nhân đạo, bất nhân vô độ, xem mạng của dân chúng như cỏ rác, thì mới có thể đẻ ra nụ cười khốn nạn ấy. Nụ cười này là hậu quả tất yếu của một hệ thống bạo lực, công an trị, của bộ máy đàn áp nhân dân bị côn đồ hoá.

Mới trước đó một tháng, ngày 7/11/2013, Việt Nam đã ký kết Công ước chống tra tấn tại trụ sở Liên Hiệp Quốc. Lê Hoài Trung, Trưởng Phái đoàn đại diện thường trực của Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, tuyên bố rằng việc ký Công ước này thể hiện "cam kết mạnh mẽ của Nhà nước Việt Nam chống lại mọi hành vi tra tấn và đối xử tàn bạo, bảo đảm ngày càng tốt hơn tất cả các quyền cơ bản của con người".

"Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn nhũng gì cộng sản làm" là câu nói bất hủ và đi vào lịch sử của cố Tổng thống Việt Nam Cộng hoà Nguyễn Văn Thiệu. Vận dụng trường hợp nào cũng đúng và với Công ước chống tra tấn càng thấm thía.

Công an đánh chết người trở nên thường xuyên tại Việt Nam. Em Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi bị công an đánh chết tại trụ sở huyện Tân Yên, Bắc Giang hồi tháng 7 năm 2010. Ông Trịnh Xuân Tùng bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh bị đánh gãy cổ dẫn đến tử vong hồi tháng 3/ 2011 tại Hà Nội. Anh Cao Văn Tuyên ở xã Khánh Trung, huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hoà, bị công an xã dùng dùi cui đánh chết khi bị bắt về đồn để thẩm vấn vào đầu tháng 7/2013. Trên mặt báo chính thức, thỉnh thoảng lại có tin một người bị chết trong đồn công an, mà một số bị cho là đã "tự tử", tuy ai cũng biết rõ đó là do công an đánh đập.

Ông Nguyễn Thanh Chấn đã đã phải hứng đòn thô bạo từ các điều tra viên hoặc những tù nhân khác do các điều tra viên sai khiến, ép cung, buộc ông phải nhận tội giết người và phải chịu ngồi tù oan ức 10 năm trời.

Sẽ còn nữa những nụ cười của những tên tội phạm trong cái xã hội nhiễu nhương, lưu manh và đểu cáng này. Những tay bảo vệ chế độ nếu có phạm tội vẫn luôn được hưởng bao dung, che chở, còn người dân thì ngồi tù chỉ vì ăn trộm vài con vịt. Đây là công lý của kẻ cướp!

Tuyên Cáo của Tuổi Trẻ Việt Nam