Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

Chưa bao giờ Tổ Quốc cần chúng ta như hôm nay

Lê Dủ Chân

1- Nếu có ai đó hỏi bạn: Anh/chị có muốn một người ngoại quốc mà anh chị quý trọng và ngưỡng mộ, làm chủ tịch nước Việt nam hay không?

Chắc chắn câu trả lời dứt khoát của anh/chị là: Không.

2- Nếu có ai đó hỏi bạn: Anh/chị có muốn người của một quốc gia khác, dân tộc khác thay thế người Việt Nam, dân tộc Việt Nam quyết định thể chế chính trị cho đất nước Việt Nam không?

Chắc chắn câu trả lời dứt khoát của các anh/chị là: Không.

3- Nếu có ai đó hỏi bạn: Anh/chị có muốn dân của một nước khác, cho dù họ là dân của một nước tự do, văn minh và hùng mạnh nhất thế giới thay thế bạn lựa chọn người lãnh đạo quốc gia Việt Nam không?

Chắc chắn câu trả lời dứt khoát của anh/chị là: Không.

4- Và nếu có ai đó hỏi bạn: Anh/chị là người Việt Nam, anh/chị có muốn hy sinh quyền lợi của Việt Nam vì, cho một nước khác không?

Chắc chắn câu trả lời dứt khoát của anh/chị là: Không.

Qua những câu trả lời khẳng định của anh/chị chúng ta, người dân Việt Nam hiểu được gì:

1- Người nước ngoài không có bổn phận và trách nhiệm gì đối với quốc gia và dân tộc mình và ngược lại.

2- Trong một quốc gia chỉ có công dân của quốc gia đó mới có quyền quyết định chế độ chính trị cho đất nước của mình. Bất cứ một quốc gia, một dân tộc nào xâm phạm đến quyền tự quyết của một dân tộc khác thì đó là hành động xâm lăng và ngược lại.

3- Dân của nước khác không thể làm thay cho dân mình trong bổn phận và trách nhiệm đối với quốc gia, dân tộc mình và ngược lại.

4- Nếu chúng ta không chịu hy sinh vì quốc gia và dân tộc của mình thì trên thế giới này không một ai làm công việc đó thay cho chúng ta và ngược lại.

Kính thưa các anh/chị, Việt Nam trong quá khứ cũng như hiện tại hầu như có rất ít vốn liếng để mặc cả với các thế lực cường quốc trong việc tranh giành ảnh hưởng cho mình, cho dù các thế lực đó là bạn hay thù. Mỹ rút khỏi miền Nam Việt Nam trong đầu thập niên 70, Liên Sô bất động khi Trung Cộng xua quân xâm lăng 6 tỉnh thành của Việt Nam ở sát biên giới Việt-Trung trong cuối thập niên 70 đã chứng minh điều đó. Chúng ta không thể trách họ bởi vì người Mỹ phải vì nước Mỹ, người Nga phải vì nước Nga, đổi lại nếu Việt Nam là Mỹ, là Nga trong những thời điểm đó thì chúng ta cũng phải có quyết định không khác gì họ. Phân tích như vậy để chúng ta thấy được rằng chỉ có tinh thần tự chủ, tự quyết mới chính là nền tảng vững chắc để một dân tộc bảo vệ và xây dựng tổ quốc của mình. Sự trợ giúp của nước ngoài tuy cần thiết nhưng thứ yếu và bao giờ cũng có điều kiện đi kèm.

Nước Việt Nam sau 70 năm cai trị của đảng cộng sản vẫn là một nước chậm tiến, nghèo và lạc hậu so với các nước văn minh tiến bộ trên thế giới. Không có tự do, vắng bóng dân chủ, triệt tiêu quyền người, họa mất nước đang cận kề, nhân dân đang bị đầu độc, bị khủng bố, xã hội đang băng hoại, tương lai mịt mờ. 

Kính thưa các anh/chị, chưa bao giờ đất nước cần thay đổi như hôm nay, chưa bao giờ tổ quốc cần chúng ta như hôm nay. Ông bà ta có câu: Chờ mạ (mẹ) má sưng, ngay đến mẹ mình cũng không nên trông cậy huống chi là người ngoài. Xin hãy hành động, đừng để người nước ngoài nói với chúng ta - người Việt Nam - rằng: “Rốt cuộc thì nhân dân Việt Nam là những người quyết định xem xã hội của họ sẽ hoạt động ra sao, và chính phủ của họ thế nào.” (*)


SourceDanlambao
__________________________________

(*) Trích bài nói chuyện của ông Obama tổng thống Mỹ với các tổ chức XHDS/VN ngày 24/5 tại Hà Nội.

Tuyên Cáo của Tuổi Trẻ Việt Nam