Nguyễn Trọng Dân - Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao đất nước Việt Nam của bạn còn quá nghèo đói lạc hậu không? Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao bạn kiếm sống quá khốn khó? Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao nhân viên của nhà nước, cán bộ Đảng viên Cộng Sản thì giàu quá trong khi bạn và gia đình bạn thì kiếm sống chật vật không? Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao chế độ XHCN lại cần rất nhiều công an? Bạn muốn lên thành phố kiếm sống tại sao lại cần phải lo lót hộ khẩu? Tại sao đất đai của bạn bị nhà nước lấy đi, hay cưỡng chế thu hồi, bạn không thể nào chống lại? v.v...
Hàng trăm hàng ngàn câu hỏi như thế có hiện ra trong đầu bạn mỗi ngày hay bạn chẳng bao giờ tự hỏi?
Bạn có bao giờ ước gì đất nước bớt giấy tờ, thủ tục? Bạn có bao giờ ước gì Việt Nam mình đừng bị Trung Cộng làm nhục, hà hiếp nữa? Bạn có bao giờ ước gì đàn bà Việt Nam không bị nhơ nhuốc nghèo đói phải đi làm gái mãi dâm xứ người? Bạn có bao giờ muốn mình được tự do sáng chế phát minh làm giàu như chủ tịch hãng Apple Steve Job? Bạn muốn mình có thể sản xuất phim không cần lo nhà nước bắt bớ kiểm duyệt? Bạn có bao giờ ước công ty Formosa cút khỏi Hà Tĩnh để cá dân mình ăn không còn bị nhiễm độc nữa không? v.v...
Hàng trăm ngàn điều ước như thế hiện ra trong đầu bạn mỗi ngày hay bạn chẳng bao giờ ước ao điều gì cả?
Vậy thì làm sao những câu hỏi của bạn được trả lời và những ước vọng xã hội của bạn thành hiện thực?
Điều đầu tiên căn bản là bạn phải có nhận thức bằng cách đặt câu hỏi trong đầu cho mọi thứ, cho mọi sự việc, cho mọi hiện tượng diễn ra xung quanh bạn.


















