Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Chị Bùi Thị Minh Hằng đã ra khỏi tù

Danlambao - Vào lúc 8h03p ngày 11/02, chị Bùi Thị Minh Hằng đã ra khỏi trại giam sau khi chấm dứt bản án tù 3 năm vì những hoạt động tranh đấu cho nhân quyền, bảo vệ chủ quyền biển đảo và đòi hỏi quyền lợi cho dân oan.

Khoảng hơn 20 người ủng hộ chị Bùi Thị Minh Hằng đã từ Sài Gòn, khởi hành trên 2 xe để đến trại giam Gia Trung thuộc tỉnh Gia Lai để đón và thể hiện sự ủng hộ đối với chị Hằng.😊
Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Lãnh đạo tốt, ắt phải biết xấu hổ trước hiện trạng đất nước

Tuankhanh - Trên trang facebook của mình, luật sư Lê Ngọc Luân có viết rằng ông đột nhiên nhận được rất nhiều câu hỏi, xin ý kiến, về việc phải làm sao khi bị công an bắt về đồn. Tóm tắt các thư và tin nhắn hỏi về vấn đề pháp lý, ông Luân nói mối quan tâm lớn của dân chúng chỉ là “Nếu bị bắt, phải làm thế nào để tự bảo vệ bản thân và không bị chết?”.

Không phải vô cớ mà ngày 8/2/2017, luật sư Lê Ngọc Luân phải giải đáp ngay các thắc mắc ấy. Vì chỉ mới trước đó một ngày, tin tức trên nước Việt Nam lại loan đi chuyện một người đàn ông bị giải về đồn công an (xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An) và bất ngờ tìm thấy đã chết treo cổ bằng sợi dây giày của chính ông. Nguyên nhân được công an Nghệ An đưa ra, giống như là, do đã tấn công vợ nên người đàn ông này hối hận và tự tử.

Có thể đó là một vụ tự tử thật. Nhưng ai ai khi đọc bản tin này cũng cảm thấy gờn gợn. Bởi ở Việt Nam, tình trạng tự chết trong đồn công an đã hết sức phổ biến. Chính báo chí nhà nước cũng tiết lộ rằng trong ba năm (từ tháng 10-2011 đến tháng 9-2014) đã có đến 226 thường dân chết trong các trại tạm giam, tạm giữ. Và phần lớn tin tức đưa trên báo chí, đều có phần định hướng dư luận là tự tìm đến cái chết. Trong những vụ tự chết này, cũng có không ít vụ bị khám phá rằng thường dân bị các nhân viên công an tra tấn đến vong thân.
Mời đọc thêm

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

Dư âm của một cái Tết sum vầy

Nhà trọ công nhân khu công nghiệp Tân Tạo. Ảnh: N.B/ Tuổi Trẻ Online


Tưởng năng Tiến - Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe chút điều tiếng về cung cách làm việc của những tiếp viên hàng không Việt Nam. Đầu năm 2015, từ Phnom Penh tôi sang Singapore bằng phi cơ của Vietnam Airlines. Cuối năm rồi, tôi cũng mua vé của hãng này để bay từ Phnom Penh đến Vientianne.

Trong cả hai chuyến đi trên, các cháu nam nữ tiếp viên đều ứng xử rất đàng hoàng, không có để phải phàn nàn cả. Duy chỉ có điều hơi kỳ (có lẽ do thời gian sắp xếp giữa hai chuyến bay quá ngắn) là trên ghế ngồi còn vương vãi những mẩu bánh vụn li ti khiến cho – đôi ba – hành khách hơi phải chau mày.

Nhờ sự vội vã của những công nhân lo việc vệ sinh nên tôi vớ được một tờ báo cũ (Báo Lao Động Số Xuân Đinh Dậu, phát hành vào thứ Tư 25 tháng 1, với chủ đề “Ấm Lòng Tết Sum Vầy 2017”) in mầu tuyệt đẹp. Được nhìn thấy tiếng nước mình, giữa khung cảnh lạ, tôi mới chợt cảm nhận được cái niềm vui “ngộ cố tri” của kẻ tha hương.

Niềm vui đơn sơ này, tiếc thay, tắt ngấm ngay sau khi tôi đọc bài bình luận (“Tết Sum Vầy Và Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc”) trên trang nhất của nhà báo Đình Chúc:
Mời đọc thêm

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Khi tuổi trẻ không hèn

Tuankhanh - Trong lịch sử nước Mỹ, việc các sinh viên khởi kiện tổng thống Trump quả là một câu chuyện lịch sử đáng nhớ. Vụ kiện diễn ra nhanh chóng, kể từ lúc nộp đơn (ngày 28/1) cho đến lúc có phán quyết của Tòa với phần thắng thuộc về những người trẻ tuổi, chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Đứng trước bối cảnh hỗn loạn và trái ngang của hàng ngàn người bị chận tại các sân bay, bị xé bỏ giấy nhập cư, đuổi trả về nước… những sinh viên luật của Đại học Yale đã nhanh chóng cùng nhau soạn thảo một đơn kiện quyết định hành pháp (executive order) của tổng thống Donald Trump, về sắc lệnh cấm nhập cảnh dành cho 7 nước và cho nhiều trường hợp bị coi là kỳ thị. Quan trọng là đơn kiện nhận định rằng tân tổng thống đã vi hiến, cũng như đã phế bỏ quyền tự do và bình đẳng nhập cư vào đất Mỹ, được tổng thống Lyndon Johnson ký vào năm 1965 (The Immigration and Naturalization Act).

Tòa liên bang tại Brooklyn, New York đã nhanh chóng ra quyết định phần thắng bước đầu thuộc về các sinh viên Đại học Yale. Tác động từ vụ kiện cùng với tình hình nước Mỹ đang lâm vào khung cảnh bất thường khiến hàng loạt các bang của Mỹ cũng kháng lệnh của ông Trump, thậm chí bang Washington và Minnesota đã khởi kiện như các sinh viên Yale. Dẫn đến ngày 3 tháng 2/2017, Thẩm phán liên bang James Robart đã ra lệnh ngừng mọi hoạt động liên quan đến sắc lệnh cấm nhập cảnh của ông Donald Trump.
Mời đọc thêm

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Nếu tượng Phật mà biết nói?

Tượng Phật trong khuôn viên chùa Giác Lâm, ngôi chùa Phật Giáo được xây dựng từ năm 1744, một trong những ngôi chùa cổ nhất của thành phố Hồ Chí Minh. AFP photo


RFA - Ở một đất nước mà hoạt động tâm linh bị biến tướng thành một thứ hoạt động mê tín, dị đoan và trên một nghĩa nào đó, các biểu tượng thần linh được kết nạp đảng, được xếp vào diện “đồng chí”. Người dân chuyển từ sung bái các đồng chí thần linh, trưởng giáo sang sùng bái các đồng chí đảng và đến một lúc nào đó, nhân danh “uống nước nhớ nguồn”, các đồng chí mẹ đảng, cha đảng cũng được sung bái như một thần linh… Có lẽ, dân trí của quốc gia đó, người dân trong quốc gia đó chẳng còn gì để bàn. Bởi các đồng chí thần linh ngoài vai trò để người ta sùng bái một cách u muội, sau khi được kết nạp đảng, các đồng chí lại có thêm chức năng mới, đó là bảo vệ đảng.

Tôi còn nhớ một câu chuyện những năm sau 1975, khi mà hai miền đất nước không còn tiếng súng và cũng không còn tiếng nói tự do, câu chuyện này được truyền miệng lén lút với nhau (bởi thời đó, công an mà biết được ai đã truyền câu chuyện này ra ngoài thì chắc chắn sẽ mời lên đồn, đánh cho đến không còn răng ăn cơm mới cho về, không ngoại trừ bị đánh chết) về ‘đồng chí Phật’.

Đoàn quân Cộng sản vào đến ngã ba Hòa Khánh, Đà Nẵng, nhìn thấy bức tượng Phật lớn, một chỉ huy hỏi: “Bọn tư bản miền Nam thờ đồng chí nào mà mập quá vậy? Đúng là tư bản!”. Một anh bộ đội chạy lên báo cáo: “Báo cáo cấp trên, đây là đồng chí Phật!”. Chỉ huy hỏi tiếp: “Đồng chí Phật này được bao nhiêu tuổi đảng?”. Anh lính thưa: “Dạ báo cáo, đồng chí Phật này già lắm rồi ạ, nhưng về tổng quan thì đồng chí ấy đã được quán triệt tinh thần bảo vệ đảng và trung thành với đảng”.
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

Xuân chia ly của những gia đình Tù nhân Lương tâm



Radio Đáp Lời Sông Núi - Thưa quý thính giả, năm nay trong lúc nhà nhà vui vầy đón xuân thì có những đứa trẻ phải chịu cảnh chia lìa, ly tán. Mời quý thính giả theo dõi phần Phóng Sự của Quang Nam qua sự trình bày của Quê Hương để tiếp nối chương trình phát thanh hôm nay.

Hơn 40 năm sau biến cố 1975, hàng triệu người dân Miền Nam vô tội đã chết trong tay cộng sản. Chết vì bị giết hại, bị thảm sát, bị bỏ đói, bị cướp bóc, bị hãm hiếp… và chết trên đường vượt biển. Hầu hết những người từng phục vụ trong guồng máy chính quyền VNCH đều bị trả thù bằng cách giết hại hoặc cho đi “học tập cải tạo” nhưng trên thực tế là một cuộc lưu đày khổng lồ trên khắp các nhà tù từ Nam chí Bắc. Quá nhiều người đã phải bỏ mạng khi còn chưa đi hết kiếp tù đày khổ đau.

Câu chuyện của hơn 40 năm trước chưa qua, nhà cầm quyền cộng sản vẫn tiếp tục viết lên những trang sử đẫm máu của những người con mang tên Việt Nam. Nhiều cuộc chia lìa của hơn 40 năm trước chưa có ngày hội ngộ, ngày hôm nay vẫn tiếp diễn những cuộc tan đàn xẻ nghé, vợ xa chồng, con xa mẹ, cha lìa con. Con đường tù đày của những công dân nước Việt trong thế kỷ 21 này, cũng đau thương không kém thời của cha ông ngày ấy.

Trong những ngày Tết, chúng ta bị rúng động bởi hình ảnh một người mẹ bị lôi ra khỏi nhà trước sự chứng kiến của những đứa con thơ dại.

Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Triển lãm “những kỷ vật trong tù”

Truongduynhat - Tiếp sau triển lãm “giấy triệu tập – giấy mời” của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, gợi cho tôi ý tưởng về một cuộc triển lãm khác, có thể đem đến nhiều bất ngờ, thú vị hơn: Triển lãm “những kỷ vật trong tù”. 

– Tập hợp hình ảnh các kỷ vật trong tù của những thế hệ tù nhân chính trị Cộng sản (tù nhân chính trị, hoặc các đối tượng chính trị bị nguỵ trang bởi án hình sự; không chấp nhận các án tù đơn thuần là hình sự). 

Các cựu tù, hoặc thân nhân, có thể chụp lại những kỷ vật gửi cho website Một Góc Nhìn Khác theo địa chỉ: truongduynhat.org/contact

Hoặc, inbox qua facebook: https://www.facebook.com/nhabaotruongduynhat

– Một kho ảnh, như bảo tàng kỷ vật trên mạng sẽ được mở tại website Một Góc Nhìn Khác (truongduynhat.org). Bắt đầu từ hôm nay 15/1/2017, và sẽ tự động bổ sung không ngừng dựa trên sự hưởng ứng góp cùng từ các cựu tù nhân chính trị và thân nhân của họ. 

Trước hết, là một cuộc triển lãm trên mạng. Tiền đề cho việc hình thành một kho tư liệu ảnh, một “bảo tàng kỷ vật tù” – Tại sao không? 

Tôi, Trương Duy Nhất, với vai trò đề xướng, xung phong góp trưng bộ 32 hình ảnh kỷ vật đầu tiên này: 
Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Những ký ức không bao giờ cũ

TuanKhanh - Đó là một ngày mùa xuân lạnh lẽo bất thường ở Huế. Mùa xuân 1968. Một người cảnh sát tên Dũng bất ngờ khi thấy những người lính đối phương cầm AK tràn khắp thành phố Huế. Cuộc tiến chiếm và bắt giữ rất nhiều thường dân và viên chức chính quyền thành phố đã người diễn ra nhanh chóng trong vài ngày Tết, mà nhiều tài liệu sau này ghi lại, cho biết các thành phần Việt Cộng nằm vùng đã âm thầm lên danh sách theo từng tổ, từng tuyến và từng khu vực. Tính bất ngờ khiến cho những người lính phía Bắc Việt nắm ưu thế ngay lập tức. Nhưng Dũng là một người khá may mắn trong phút đầu, vì ông được người nhà nhanh chóng đưa ra sau vườn, đào một cái hố nhỏ và núp ở dưới trong nhiều ngày.

Vào đêm 30 Tết, tức ngày 29/1/1968, khi mọi người dân tin vào lệnh hưu chiến được quân đội Bắc Việt ký kết với phía miền Nam Việt Nam và bắt đầu nghỉ ngơi, đốt pháo ăn Tết, thì rạng sáng mùng 1 tết, những tiếng súng đầu tiên hòa lẫn với tiếng pháo đã khởi đầu cho một sự kiện đẫm máu trong lịch sử chiến tranh Việt Nam: thảm sát Mậu Thân tại Huế.

Mỗi bên đều có ngôn ngữ riêng để nhắc lại giờ phút quan trọng này. Chính quyền Sài Gòn thì diễn đạt rằng Việt Cộng đã “phản bội lại hiệp ước đình chiến” 3 ngày Tết đã ký. Còn phía Hà Nội thì diễn giải rằng hành động đó, là “cướp thời cơ”. 

Không chỉ có Huế. Tết Mậu Thân 1968 ghi dấu một cuộc tấn công bất ngờ và đồng loạt của quân đội Bắc Việt vào 25/44 tỉnh lỵ và thị trấn của phía miền Nam Việt Nam lúc đó. Vào sáng ngày mùng 1 Tết (30/1/1968),trên đài phát thanh quốc gia Saigon, cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tuyên bố phía miền Bắc đã vi phạm việc ký kết hưu chiến trong dịp Tết, và ngay sau đó tuyên bố hủy bỏ lệnh ngưng bắn của phía Việt Nam Cộng Hòa để chính thức mở các cuộc phản công.
Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Ngày Xuân đất lạ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Loài vật có thể tiểu tiện hay đại tiện bất cứ nơi đâu vì chúng không có ý thức gì về ngoại cảnh. Ép buộc con người phải sinh hoạt gần như cầm thú – trong những đô thị với hàng trăm ngàn người mới có một nhà vệ sinh chung – là điều chỉ có thể xẩy ra trong một chế độ bất nhân, nơi mà những kẻ nắm quyền “ăn không từ một thứ gì” – kể cả những cái cầu tiêu hay buồng tiểu.

***
Từ làng nổi Koh K’ek tôi đi ghe ra Pursat, rồi bắt xe đò trở lại Phnom Penh. Dọc theo quốc lộ 5, thỉnh thoảng, có nơi bầy bán mai vàng. Nhìn những cành hoa vừa nhu nhú nụ, sao hơi thấy nôn nao. Tết đến rồi đa!

Vào đến thủ đô Nam Vang lúc chiều vừa tắt nắng. Ngang công viên Tượng Đài Độc Lập, đôi chỗ, thấy bán bóng bay. Những chùm bóng đủ mầu rực rỡ, to hơn kích cỡ bình thường, với hàng chữ Việt (Cung Chúc Tân Xuân - Chúc Mừng Năm Mới) khiến tôi không khỏi ngẩn ngơ:

Không dưng thấy mắt hơi cay. Tôi đổ thừa tại khói xe nhưng lại nhớ đến lời kêu gọi thiết tha của ông Nguyễn Thiện Nhân hồi cuối năm trước: “Tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về... chắc chắn sẽ thấy nó phát triển.”

Năm nay, Ban Tuyên Giáo còn “tiếp sức” với ông Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc bằng nguyệt san Di Sản Việt Nam (Vietnam Heritage - December 2016-January 2017 ) với nội dung vô cùng phong phú. Tất cả những bài viết đều bằng Anh Ngữ, kèm nhiều hình ảnh sống động: đua thuyền, thổi cơm thi, đá gà, dựng nêu, múa lân, đốt pháo... 

Xem mà nhớ quê hương muốn ứa nước mắt luôn, và chỉ ước ao sao mình có thêm đôi cánh (hay được cấp cái visa) để bay về quê tức khắc. Nước Việt thiệt là nền nã, an bình, và phú túc. 

Mời đọc thêm

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Ly rượu mừng giữa cuộc bể dâu

TuanKhanh - Mùng một Tết Đinh Dậu, trong một buổi chiều xuống, thành phố như tan vào một dấu lặng thanh thản, tôi chợt nghe bài Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương vang lên. Giai điệu như ngọn gió xuân dịu dàng, đáp xuống mái hiên của các ngôi nhà cao tầng, len vào từng căn phòng nhỏ, chảy vào trong tim người giữa mùi hương trầm nhè nhẹ. Ly Rượu Mừng lại vang lên, bất hủ, rót thật đầy vào không khí đón Tết trong lòng người bao thế hệ. Bài hát như nói thay giấc mơ của nước Nam về một tương lai mới, mà con người khát khao biết mấy về một tương lai sẽ được tắm trong tự do và an bình.

“Nhấc cao ly này. Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do”

Bài hát mơ về tự do đó, đã bị giam cầm hơn 41 năm. Chỉ mới năm ngoái, khi những câu hát này vang lên trong ngỏ hẻm, bên ly cà phê vỉa hè, khe khẽ trên môi những người yêu nhạc… cũng đồng nghĩa với thái độ chống lại Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, vì đó là một bài hát nằm trong danh sách bị đóng dấu cấm. 

Như một giấc ngủ dài đến mức quên thức dậy, bất chợt một ngày, người ta hay tin bài hát Ly Rượu Mừng đã không còn bị cấm nữa. Chuyện được nghe, được hát Ly Rượu Mừng chỉ như điều thoảng qua tai, mà lý do cấm hay không còn cấm đều mơ hồ như nhau. Vì bởi không cần việc nhà cầm quyền cho phép, những con người Việt Nam vẫn hát và vẫn lắng nghe nó từ Nam chí Bắc, thản nhiên, từ rất lâu rồi.

Mời đọc thêm

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Ông Thức nhất quyết ‘không lưu vong’

VOA - Gia đình của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức đã tới thăm ông vào buổi sáng ngày 29/1 tức mùng 2 Tết Đinh Dậu, tại một trại giam ở Nghệ An. Em trai của ông Thức là Trần Huỳnh Duy Tân cho VOA biết ông Thức kiên định về lập trường cố hữu, là sẽ không ra nước ngoài tị nạn.

Sáu người gồm cha, 2 chị gái, em trai và vợ con ông Thức đã đến thăm ông tại Trại số 6, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.

Theo lời kể của ông Tân, trong buổi thăm kéo dài 1 tiếng đồng hồ, gia đình đã nhắc đến việc nhà đấu tranh Đặng Xuân Diệu mới đây đã được ra tù trước hạn rồi đi Pháp ngay lập tức, nhưng ông Thức kiên quyết khẳng định sẽ không làm như vậy. Ông Tân nói:

“Anh nghiêm mặt lại và ảnh nói với gia đình đừng có nói cái chuyện đi nữa. Ảnh nói sự thay đổi sẽ rất là nhanh chóng mà không có gì ngăn cản sự thay đổi đâu. Anh rất kiên định trong vấn đề anh ở lại, không có đi tị nạn”.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 51 tuổi, hiện đang thụ án 16 năm về cáo buộc là có “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Tính đến thời điểm này, ông đã trải qua hơn 7 năm rưỡi trong tù.

Ông Trần Huỳnh Duy Tân cho hay ông Thức không được nhà chức trách xem xét giảm án vì ông Thức vẫn khẳng định ông “không có tội để phải nhận tội”.

Mời đọc thêm

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

Thủ tướng Canada chúc 'Tết Việt Nam,' ca ngợi di dân Việt

Thủ tướng Canada Justin Trudeau tại một cuộc diễu hành mừng năm mới âm lịch ở Vancouver, Canada, 29/1/2017.
Viễn Đông - Thủ tướng Canada Justin Trudeau dành nhiều lời tốt đẹp cho người tị nạn Việt Nam nhân dịp Tết Nguyên đán, giữa lúc ông tuyên bố mở rộng vòng tay đối với các di dân và người tị nạn bị chặn không thể nhập cảnh vào Mỹ vì sắc lệnh hành pháp gây tranh cãi của Tổng thống Donald Trump.

Thay vì dùng chữ “Chinese New Year” [Tết Trung Hoa] như nhiều người nước ngoài hay gọi, ông Trudeau viết “Vietnamese New Year” [Tết Việt Nam], Tết Nguyên Đán, trong lời chúc mừng năm mới gửi tới người gốc Việt định cư tại Canada hôm 28/1.

Nhà lãnh đạo Canada nói: “Năm nay, trong khi chúng ta ăn mừng 150 năm ngày lập quốc, đây là dịp để chúng ta tôn vinh nhiều nền văn hóa, truyền thống và đức tin đã khiến Canada trở thành một nơi tuyệt vời để sinh sống”.

Ông Trudeau được trích lời nói tiếp: “Người Canada gốc Việt đã có các đóng góp rất lớn đối với Canada và đã giúp biến nó trở thành một nơi vững mạnh và đa dạng như ngày nay”.😄
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

Hoa Tết và giá xăng

RFA - Bán hoa ở Việt Nam, nói theo nghĩa nào cũng khổ. Năm hết Tết về, trời mưa tầm tã, những người bán hoa dở khóc dở cười bởi không có người mua, thời tiết lạnh lẽo. Mặc dù không khí Tết đang rạo rực khắp mọi nơi, nhưng trong cái rạo rực, cuống cuồng của những ngày giáp Tết, những người lao động tranh thủ thời gian cận Tết để mua hoa về bán ở Quảng Bình, Hà Tĩnh phải dở khóc dở cười vì dường như nhìn mọi nơi đều rực rỡ cờ hoa nhưng trong lòng người lại không có Tết, bởi kinh tế khó khăn, bởi hàng Tết ế ẩm, giá xăng tăng, mọi thứ hàng hóa đều tăng giá theo.

Giá xăng tăng làm đảo lộn đời sống

Ông Hải, cư dân huyện Lệ Thủy, Quảng Bình, chia sẻ: “Tết năm nay buồn, hoa bán không được, chỉu có đại gia mới chơi hoa chứ dân nghèo thì ăn còn không đủ huống gì là Tết. Mặc dù gia đình mình cũng có sắm chút quà Tết rồi nhưng chẳng gì đâu vì tiền bạc không có để sắm Mọi thứ đều khó khăn. Theo mình thấy thì Tết này khó khăn hơn, dtie6n2 khó kiếm, đói thì không đến nỗi đói nhưng đồng tiền khó khăn nên chẳng mua sắm được gì, thêm giá xăng tăng. Mình là nông dân, chỉ đi xe máy nhưng xăng tăng cũng ảnh hưởng nặng lắm, đi lại không thuận tiện cho mấy vì mưa ướt và xăng tăng...”.
Mình là nông dân, chỉ đi xe máy nhưng xăng tăng cũng ảnh hưởng nặng lắm, đi lại không thuận tiện cho mấy vì mưa ướt và xăng tăng...
- Ông Hải, Quảng Bình
Ông Hải nói thêm, hiện tại, vẫn còn nhiều nông dân phải bám đám ruộng mặc dù thời tiết rất lạnh lẽo và Tết đã cận kề. Bởi nếu không bám đám ruộng thì ra Giêng không thể làm được nữa, vụ mùa bị trôi qua và đến mùa gặt phải bị đói, bị thiếu lương thực. Và dường như năm nay, không khí tết ở Ba Đồn và cả Quảng Bình rộn ràng hơn mà cũng tẻ nhạt hơn.
Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

The Tango Spring Passage - Khúc Tango Xuân



Hello Spring, the charming and dreamy painting,
Vast green meadows to the horizon, stretching.
Scattering in the air with elegant ease,
green leaves and brown twigs sway to the gentle breeze,
as if waving at the season of joy and rebirth.
Their greetings linger on the awakened earth.

Spring arrives with thousands of blooming flowers
when nature wakes up in the early hours.
Yellow apricot blossoms open
after a long cold sleep, beaten.
Shy pinkish cherry blossoms blush
like your cheeks in our first love crush.
Bold dark red velvet roses whisper
the sounds when your soft lips shiver.
Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Xuân Đinh Dậu

Mừng nàng Đinh Dậu tới chơi
Tự do miền đất bao đời Tổ Tiên.
Hân hoan điểm, Tết an nhiên,
Rửa trôi “quái đỏ” khắp miền nước non.

TiengNoiViDan

Xuân Đinh Dậu 2017

Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Lá thư Giao thừa năm Bính Thân

Mai Thanh Truyết - Giữa cái tĩnh lặng trong ngày cuối cùng của năm nơi đất khách, lại thêm mang tâm trạng của một người Mỹ gốc Việt, nhưng hơn lúc nào hết, trong thời điểm giao mùa của Đất Trời, tâm thức của một người con Việt lại nổi lên và hướng về một miền đất xa xưa, một nơi hơn 90 triệu núm ruột đang phải gánh chịu ách cai trị hà khắc của CSVN.

Thêm một năm đã qua, một năm với biết bao thay đổi ở Việt Nam và thế giới. Chủ nghĩa dân túy (populist-thuận lòng dân), chủ nghĩa dân tộc, thậm chí chủ nghĩa dân tộc cực đoan hiện đang nở rộ. Một nước Anh với cuộc trưng cầu dân ý “Brexit” làm chấn động Liên hiệp Âu châu và thế giới. Một nước Hoa Kỳ với tân Tổng thống Donald Trump lấy chủ trương “phải làm cho nước Mỹ “vĩ đại” hơn nữa làm ưu tiên hàng đầu...” Một nước Pháp, nước Ý chuẩn bị cho cuộc bầu cử Tổng thống sắp tới với khuynh hướng dân tộc và lo cho vấn đề quốc nội nhiều hơn. Đặc biệt, Đài Loan tiến thêm một bước dài trong chính trị và quân sự chuẩn bị cho việc thành lập một quốc gia thực sự. Nước Nhật với một Nữ Bộ trưởng Quốc phòng dứt khoát cho việc bảo vệ biển đảo... bằng quân sự. 😩
Mời đọc thêm

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Hết Mẹ Nấm lại tới Trần Thị Nga - lại bắt lại giam lại đầy lại đoạ

Trần Thảo - Hôm nay, bổn cũ soạn lại, chúng lại bắt giam chị Trần Thị Nga. Cả một chế độ với bầy chó săn hung dữ như thế mà lại e sợ những người phụ nữ không một tấc sắt trong tay. Nhìn hình ảnh chúng kéo đàn lũ "ào ào như sôi" đi bắt chị Cấn Thị Thêu, Mẹ Nấm, Trần Thị Nga, tôi tự hỏi mình tại sao đất nước này lại bất hạnh rơi vào tay một lũ man rợ và hèn hạ như thế?

Trước đây tôi đọc Bình Ngô Đại Cáo của cụ Ức Trai Nguyễn Trãi, khi tới đoạn "Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn. Vùi con đỏ xuống hầm tai vạ", tôi đã nghĩ, hẳn những trò tàn bạo, bất nhân của lũ giặc Minh khi chúng xâm lược nước ta vào đầu thế kỷ 15 đã là cực đỉnh của tội ác. Nhưng lũ giặc Minh xâm lược đối xử tàn bạo với dân ta thì có thể hiểu được. Chúng không cùng nòi giống với dân ta, và chúng cần thi hành những phương thức dã man nhất để dẹp tan mọi mầm mống chống đối, hòng kéo dài ách thống trị trên đầu trên cổ Việt Tộc.

Vậy mà trong gần suốt chiều dài của thế kỷ 20 kéo dài qua đầu thế kỷ 21, nhân dân Việt Nam lại phải trân mình chịu đựng một chế độ cai trị vừa tàn bạo, bất nhân mà còn cực kỳ thâm hiểm. Nỗi đau của dân Việt là những kẻ đang nắm trong tay thứ quyền lực hoang dã kia, những tên bất cố liêm sỉ, sẵn sàng bán đứng dân tộc, đất nước để duy trì sinh mạng của đảng cướp, ra tay đàn áp nhân dân một cách dã man, dù đó là phụ nữ, trẻ em, lại là những đứa mang cùng giòng máu Việt tộc, tên họ của chúng cũng là Nguyễn, Trần, Đinh, Phạm v.v...😣
Mời đọc thêm

Nhìn tổng quát, đất nước thật sự ra sao?

Bùi Tín - "Chưa bao giờ đẹp như thế này" mà nợ quốc gia lên đến hơn 2 triệu tỷ đồng, bằng hơn 2/3 tổng thu nhập quốc dân; tham nhũng hàng chục, hàng trăm vụ, mỗi vụ vài ngàn tỷ đồng không sao thu hồi được; hàng triệu ngư dân mất việc; bộ trưởng giáo dục thì nói rằng cho nữ giáo viên đi "tiếp khách" là chuyện vui vẻ bình thường; nam nữ công dân yêu dân chủ đòi nhân quyền cho dân bị tống vào tù; khi Đảng Cộng sản và Nhà nước một mực tỏ ra hèn với giặc, ác với dân; khi công dân Việt Nam mang hộ chiếu công vụ nổi tiếng về ăn cắp vặt ở Thái Lan, Thụy Điển, Nhật Bản và Singapore…

Ngày 13 tháng 11 vừa qua, tại thôn Phật Tích, huyện Tiên Du, Bắc Ninh, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đến dự ngày Hội Đại đoàn kết dân tộc và có bài nói chuyện được phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thông chính thống. Nội dung quan trọng nhất được nhiều người chú ý là những lời "vàng ngọc" sau đây của ông Trọng: "Có lẽ nhìn lại chưa bao giờ quê hương ta đẹp như thế này! Chưa bao giờ quê hương ta có đời sống văn hóa, kinh tế phát triển, xã hội ổn định, có nhiều hình thức hoạt động mới. Con em được học hành đến nơi đến chốn, đời sống bà con có nghĩa có tình. Đây không chỉ là sự thay đổi của Tiên Du, Bắc Ninh mà nhìn rộng ra là thay đổi của cả nước". Ông nói thêm: "Vị thế Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng cao. Việt Nam có quan hệ với tất cả các nước lớn trên thế giới, tham gia tất cả các tổ chức quốc tế. Triển vọng phát triển của đất nước ngày càng lớn".

Thế rồi ông Tổng Bí thư phủ dụ, trấn an dân chúng rằng: "Mặc dù bây giờ ra đường lắm chuyện khó chịu, nghe báo chí nói rất nhiều chuyện tiêu cực hàng ngày, rất là bực mình! Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả, nhưng nhìn tổng quát lại, đất nước ta có bao giờ được thế này không?". 😕
Mời đọc thêm

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2017

Không buông, còn ôm chặt

Bùi Tín - Thật là đáng buồn cho những ngày Tết Đinh Dậu sắp đến cho nhân dân ta. Chuyến đi của ông Tổng Trọng như một bóng đen phủ kín bầu trời Việt Nam, dù cho đốt bao nhiêu pháo bông của không tỏa sáng nổi.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mở đầu năm 2017 bằng cuộc sang chầu Bắc Triều của Tập Cận Bình để nhận chỉ thị mới.

Bốn ngày, 10 cuộc gặp với hầu hết quan chửc trong Ban Thường ủy, 15 văn bản ký kết, 1 Thông cáo chung. Đó là nội dung của các cuộc hội đàm Việt - Trung mở đầu năm 2017. Có gì đặc biệt hay mới mẻ trong cuộc hội đàm này?

Có thể nói ngay nó rất cũ. Vẫn nhắc đến "16 chữ vàng" và "4 Tốt". Tuy nhiên, cũng có vài điều mới, đáng chú ý. Phía Trung Quốc đề ra "tam đồng" - "đồng cảm, đồng thuận, đồng tâm" - để thắt chặt hơn tình nghĩa cộng sản anh em, vì họ lo sợ sự bất đồng, sự phân tâm vào lúc này. Có một từ mới nữa là "nhất quán", cả 2 bên đều dùng, với cái nghĩa là "một mực như trước, không thay đổi chút nào". Hai chữ này nói lên niềm lo âu, chủ sợ người ở bỏ chủ, người ở lo chủ trừng phạt, cả hai đều lo sự thay lòng đổi dạ khi tình hình thế giới và khu vực đang có thay đổi lớn. 😒
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Phiếm Luận: Gà

Nguyễn Ngọc Duy Hân - Năm Khỉ sắp qua năm Gà sắp tới mặc dù sợ "bút sa gà chết", tôi vẫn muốn tản mạn một chút để chào đón năm mới Đinh Dậu này, bạn hãy cùng tôi đi dạo chợ Gà nhé!

Theo tôi năm 2016 không phải là năm con khỉ, mà là năm con cá, vì sự kiện cá chết do Formosa và nhà cầm quyền cộng sản "cõng rắn cắn gà nhà" gây ra. Bao nhiêu tổn hại từ vật chất đến tinh thần, ai cũng ngao ngán. Sấm trạng Trình đã viết:

Khỉ nọ ôm con ngồi khóc mếu,
Gà kia vỗ cánh chập chùng bay…

Tôi cũng không hiểu lắm “gà bay” ông Trạng nói ở đây nghĩa như thế nào, nhưng vẫn tin rằng trong năm Đinh Dậu sắp tới vận mệnh nước nhà và từng người sẽ được bay cao hơn.

Chuyện về gà thì rất nhiều, chắc bạn đã biết rồi nhưng tôi cũng xin sơ lược lại chút chút, biết đâu vì bận rộn có chuyện bạn đã quên.
Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Vấn nạn rượu bia xứ Việt!

RFA - Sài Gòn mỗi khi về đêm lại càng thêm nhộn nhịp với bao ánh đèn và tiếng nói cười rôm rả của hàng quán khắp nơi. Thật quá dễ để tìm một nơi nào đó để có thể nhâm nhi vài chai bia và trò chuyện cùng bạn bè. Nhà hàng và quán nhậu mọc lên như nấm. Đường Phạm Văn Đồng nay trở thành ‘phố ăn nhậu’ khá nổi tiếng của Sài Gòn với các quán xá san sát nhau, luôn tấp nập “người ra kẻ vào”!

Một người dân mà chúng tôi tiếp xúc cho biết một số lý do để ngồi lại uống bia, rượu với nhau cũng như giới hạn nên và không nên trong thói quen ‘chén thù, chén tạc’ này:

“Gặp gỡ đối tác, bạn bè lâu ngày gặp lại, nhiều khi lễ cưới, sinh nhật , lễ hỉ gì đó thì nhậu cái đó thì đúng thôi, chứ người nào hứng cái hay có việc gì đó vui cái thôi đi nhậu đi, thì cái đó không nên, cái đó là quá đà rồi.” 😩

Vấn đề lợi, hại của việc uống bia, uống rượu không lạ gì nữa đối với nhiều người Việt Nam. Truyền thông, sách vở nói nhiều, tuy nhiên đối với những người thường xuyên sử dụng bia, rượu thì dường như những lời khuyên như thế chẳng đáng quan tâm. Một bác sĩ chuyên khoa trình bày:
Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

Thư cảm ơn Jonathan London của một người Việt Nam

NguyenThiTuHuy - Trong những ngày giáp tết cổ truyền này chắc không ai muốn nói chuyện buồn, chắc không ai muốn nói giọng bi quan, tôi cũng vậy. Vì thế, khi đọc được «Thư gửi Việt Nam» của người Mỹ Jonathan London, tôi được truyền một cảm hứng lạc quan để viết bài này, tất nhiên, như mọi khi, về chủ đề chính trị, vì blog của tôi, như mọi người hẳn đã lưu ý, là một blog chính trị.

Jonathan London, trong bài blog của mình, đã gián tiếp nêu lên một vấn đề cốt lõi cho quá trình dân chủ hoá Việt Nam : Việt Nam chỉ có thể dân chủ hoá khi người Việt có nhu cầu về dân chủ. Người Việt có nghĩa là đa số người Việt Nam, chứ không phải chỉ là một thiểu số như hiện nay. Tôi trích nguyên văn phát biểu của Jonathan London : «Và đây chính là lúc để cởi trói cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết.»
Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Mặt trận mọi phía vẫn yên tĩnh

TuanKhanh - Nếu theo dõi các chuyển động thời sự gần đây, bất kỳ ai cũng có thể hiểu rằng chuyến đi của ông John Kerry lần này, hoàn toàn mang ý nghĩa là giải thích với các quan chức chóp bu VN về Tổng thống đắc cử và nội các mới, trấn an các quốc gia như VN trước các xáo trộn về chính sách của Hoa Kỳ với các khu vực, đặc biệt là cam kết về sự có mặt của người Mỹ ở biển Đông trong tương lai.

Vì vậy, dù đại diện cho nước Mỹ và đứng trên chủ trương nhân quyền hay tự do ngôn luận gì đó, ông John Kery vẫn đến, mang tư cách xã giao và gỡ rối cho hoàn cảnh ngoại giao mới mẻ giữa hai nước. Đó mới là mục đích chủ yếu. Thậm chí trong các phát biểu của ông Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ tại VN, nếu có ngụ ý gì các vấn đề mà Hà Nội không thích như nhân quyền, tự do... thì lúc này, ông John Kerry cũng chỉ thể hiện tính nguyên tắc, hơn là thật sự hết lòng cỗ võ cho một mặt trận bất đồng chính kiến tại VN trong bối cảnh hiện thời đang mệt mỏi và ô hợp.

Ông John Kerry quay về Mỹ với kết quả lớn nhất cần có, là cầm theo một hồ sơ tái cam kết về các mối quan hệ cấp quốc gia, và đặc biệt là sẽ không để những tiểu tiết bất đồng như tù nhân lương tâm, các nhóm XHDS hay tự do tôn giáo làm cản trở việc lớn của nước Mỹ.

Vì vậy, việc ngành an ninh VN tung một lực lượng hùng hậu để chận, theo đuổi, cản phá sinh hoạt bình thường của nhiều người trong đôi ngày vội vã của ông John Kerry ở Hà Nội và Sài Gòn, có vẻ là không cần thiết.
Mời đọc thêm

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Trùng tu di tích: Sự “phá hoại” có giấy phép

Thiên Luân - Không phải đến bây giờ việc trùng tu, tôn tạo di tích đồng thời phá luôn nó mới được bàn đến, mà vấn đề này đã được các nhà nghiên cứu nói nhiều, báo chí cũng phản ánh nhiều nhưng dường như mọi chuyện ngày càng tệ hại.

Khoảng chục năm trở lại đây cơn lốc trùng tu, tôn tạo, phục dựng di sản kiến trúc nổi lên cũng là lúc những di sản này đối mặt với sự phá hoại nghiêm trọng - một loại hình phá hoại “có giấy phép”. Theo quan điểm của các nhà nghiên cứu, việc trùng tu sẽ không khác gì phá hoại nếu người quản lý di tích không hiểu Luật Di sản, hoặc cố tình làm sai luật vì lợi ích cá nhân.

Chỉ trong hai tuần đầu năm nay, có hai sự việc liên quan đến vấn đề trùng tu di tích được báo chí phản ánh. Một là ở Huế, “Trùng tu hay 'phá' Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong?” (báo Tuổi Trẻ). Hai là ở Hà Nội, “Văn miếu Quốc Tử giám “khoác màu áo mới” (báo Lao Động)

Là một người trong nghề nên khi đọc những thông tin báo chí phản ánh tôi rất thất vọng, không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết những căm phẩn, uất ức. Văn miếu Quốc Tử Giám tôi chưa tới, nên không bàn, nhưng Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong (bia Quốc Học) thì tôi đã đến nhiều lần.
Mời đọc thêm

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Hút vàng, hút máu dân không được thì hút xăng dầu!

Dân Đen - Mới bước sang năm 2017 mà cộng sản đã cho toàn dân thấy sự tàn nhẫn khi đề xuất dự thảo luật hút máu, hút vàng của dân. Không hút được gì, chúng liền quay sang cướp bằng hình thức đánh thuế. Tác giả của trò dùng thuế để cướp là Bộ Tài chính. Cụ thể, Bộ này đề xuất lấy ý kiến dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung Luật Thuế bảo vệ môi trường. Nghĩa là nếu thành công, cộng sản sẽ cướp thêm mỗi lít xăng từ 4000 đến 8000 đồng/lít, dầu diezel từ 2000 đến 4000 đồng/lít. 😟
Mời đọc thêm

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Nhớ về một Nhân sĩ Miền Nam - Cố Tổng thống Trần Văn Hương

Mai Thanh Truyết - "...Tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông Đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Sài Gòn, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nổi thống khổ của người dân mất nước..." - Cố Tổng thống Trần Văn Hương.

Cụ Trần Văn Hương sinh năm 1902 tại làng Long Châu, quận Châu Thành (nay là thành phố Vĩnh Long), tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình nghèo. Nhờ học giỏi và được sự hy sinh của gia đình, cậu học sinh Trần Văn Hương được ra Hà Nội học trường Cao đẳng Sư phạm... Sau khi tốt nghiệp, ông giáo Trần Văn Hương được bổ về dạy tại trường Collège Le Myre De Villers tại Mỹ Tho, cũng là ngôi trường cũ mà ông đã theo học mấy năm trước. Thời gian 1943-1945, Cụ Hương là giáo sư dạy môn văn chương và luận lý tại trường này. Cụ là một thầy giáo đã từng đào tạo nhiều học trò nổi tiếng (tướng Dương Văn Minh, tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, cũng tự nhận là một học trò của ông) và từng giữ chức vụ Đốc học Tây Ninh.

Cụ Trần Văn Hương mất ngày 27 tháng 1 năm 1982 tại Sài Gòn, nhằm ngày mùng 3 Tết. Cụ mất đi để lại cho chúng ta nhiều tiếc nuối. Hôm nay nhân ngày lễ tưởng niệm Cụ, tôi xin chia xẻ vài suy nghĩ về Cụ.
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

Sân bay Tân Sơn Nhất quá tải do sự tham lam của cộng sản

Chim Biển - Rõ ràng, nhà cầm quyền đã và đang phá hoại sân bay Tân Sơn Nhất một cách không thương tiếc. Từ 3600 ha trước năm 1975, nay Việt cộng đã cắt xén 2100 ha để bán, buôn, cấp, trao cho quan chức trong quân đội của cộng sản. Chưa dừng lại ở đó, Bộ Quốc phòng cộng sản còn chiếm thêm 650 ha làm sân golg và làm của để dành.

“Sân bay Tân Sơn Nhất thất thủ”, đó là cụm từ mà nhiều người sử dụng mạng xã hội dùng để nói về tình trạng quá tải đang diễn ra tại phi trường lớn nhất của Việt Nam trong những qua. Hình ảnh “biển người” chật kín tại phi trường, nhất là các ga quốc nội, các cửa kiểm tra an ninh là hình ảnh quen thuộc trong mỗi dịp tết.

Rất nhiều chuyến bay phải thay đổi giờ bay vì thiếu đường băng khiến hành khách hết sức vất vả. Tình trạng ở ga quốc tế cũng chẳng khá hơn là mấy. Bà con Việt kiều ở hải ngoại về ăn tết hay người ngoại quốc đến Việt Nam cũng vất vả chờ đợi để làm thủ tục nhập cảnh trong sự uể oải, mệt mỏi. 

Sân bay Tân Sơn Nhất từ một cảng hàng không đứng trong top đầu khu vực về diện tích cũng như chất lượng phục vụ. Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam, nhà cầm quyền đã biến Tân Sơn Nhất trở thành một sân bay của những điều tồi tệ. Hàng trăm vụ mất cắp hành lý xảy ra liên tục trong những năm qua. Và đương nhiên, muốn việc xuất-nhập cảnh được thuận lợi, không thể thiếu thủ tục “tiền đâu”.
Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Phá dỡ Tu viện dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm: Bạn nghĩ có nên phá hủy một di sản còn lâu đời hơn cả Canada?



Bạn nghĩ có nên phá hủy một di sản còn lâu đời hơn cả Canada?

Theo kế hoạch phát triển khu đô thị mới Thủ Thiêm tại Quận 2, chính quyền TP Hồ Chí Minh có dự định phá dỡ Tu viện Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm và Nhà thờ Thủ Thiêm để nhường chỗ cho khu đô thị mới. Tu viện được thành lập tại Thủ Thiêm vào năm 1840, nghĩa là đã ở đó được 177 năm (trong khi Canada vừa bước sang tuổi 150 năm nay). Bạn nghĩ thế nào nếu chúng ta hòa nhập những công trình mang tính lịch sử như thế này vào các khu đô thị mới thay vì phá dỡ chúng?

Hãy cho chúng tôi biết ý kiến của bạn nhé!

---------------^^---------------

Do you think it's a good idea to demolish something that is even older than Canada?

In the plans to develop the Thu Thiem New Urban Zone in District 2, Ho Chi Minh City authorities have indicated their intention to demolish the Thu Thiem Lovers of the Holy Cross Convent and Parish Church to make way for a modern township. The convent was established in Thu Thiem in 1840, i.e. it has been there for 177 years (whereas Canada turns 150 this year). What do you think about integrating historic buildings such as these into new urban developments rather than removing them?

Please let us know your opinion!

---------------^^---------------

Pensez-vous que c'est une bonne idée de démolir quelque chose qui est encore plus vieux que le Canada ?

Selon ses plans de développement de la zone urbaine de Thu Thiem dans le district 2, les autorités de Hô Chi Minh Ville ont montré leur intention de démolir le couvent Amoureux de la Sainte Croix de Thu Thiem et l'église paroissiale pour faire place à la zone urbaine moderne. Le couvent a été établi à Thu Thiem en 1840, c'est-à-dire qu’il est là depuis 177 ans (alors que le Canada a 150 ans cette année).

Que pensez-vous de l'intégration des édifices historiques tels que ceux-ci dans de nouveaux aménagements urbains plutôt que de les supprimer?

Faites-nous part de votre opinion !

https://www.facebook.com/CanadaTaiHochiminh/posts/561066914092537
Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

Rồng quái thú, các công trình bạc tỷ lãng phí đến quy hoạch nát bét



Song Chi - Sự việc lãnh đạo thành phố Hải Phòng phải lên báo thanh minh thanh nga về vụ “con rồng” mà dư luận đang chê ỏm tỏi kia là có lâu rồi và không phải 60 tỷ như dư luận đồn đãi (“Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói gì về 'con rồng 60 tỷ'?”, VietnamNet); sau đó thì thành phố Hải Phòng phải cho tháo dỡ con quái thú không biết gọi là con gì này (“Hải Phòng tháo dỡ 2 con rồng lạ ở phố trung tâm”, VNExpress, “Hải Phòng quyết tháo dỡ 'con rồng 60 tỷ', VietnamNet, “Hải Phòng yêu cầu tháo dỡ rồng vàng đầu... Pikachu gây tranh cãi”, Dân Trí), chỉ là một trong những ví dụ rất nhỏ cho thấy hiệu quả, dù ít ỏi, của mạng xã hội và “năng lực” phá hoại của các ông lãnh đạo từ thấp đến cao ở VN.

Mới trước đó không bao lâu, cũng lại Hải Phòng, đã phải tháo dỡ công trình nhạc nước 200 tỷ đồng chỉ sau vỏn vẹn 2 năm tồn tại, cũng là nhờ dư luận, người dân bất bình lên tiếng, và nếu tiếp tục tồn tại thì theo bài báo “mỗi năm chi phí cho hoạt động và bảo dưỡng công trình nhạc nước cũng mất khoảng 200 -300 triệu đồng” (“Hải Phòng: Phá dỡ công trình nhạc nước trăm tỷ đầy tai tiếng”, Dân Việt).

Và không chỉ riêng Hải Phòng, ở bất cứ nơi đâu trên đất nước này cũng có thể nhìn thấy những “công trình”ngốn hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn tỷ VNĐ trong mọi lĩnh vực, nhưng bị dư luận chê bai tơi tả và sau đó hoặc phải sửa chữa, hoặc làm lại, hoặc bỏ hoang phế, đã tốn càng thêm tốn kém, và cực kỳ lãng phí.

Ở đây chỉ nói riêng trong lĩnh vực quy hoạch, trang trí, hoặc những công trình kiến trúc, tượng đài… tại các thành phố từ Nam ra Bắc. Trở lại con quái thú lai giữa rồng, lươn, giun, chó và kể cả Pikachu kia dù không đến 60 tỷ, nhưng theo ông Phó Chủ tịch TP.Hải Phòng trong bài báo “Phó Chủ tịch TP Hải Phòng nói gì về 'con rồng 60 tỷ'?” đã nêu, vẫn có con số “60 tỷ đồng để trang trí ánh sáng, làm đẹp TP phục vụ nhân dân vui đón tết”.
Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Trump lên tiếng, Trung Quốc rút lui

Gordon G. Chang - Chính quyền Bắc Kinh hiện đang đau đầu tìm giải pháp đối phó với vị tổng thống mới đắc cử của Hoa Kỳ, cũng như cách ăn nói mạnh miệng của ông.

Kể từ sau khi Donald Trump đắc cử tổng thống, quan chức ngoại giao Bắc Kinh vẫn giữ im lặng tuyệt đối, mặc dù ông này đã đưa ra cảnh báo rằng chính phủ của ông sẽ theo đuổi chính sách gây bất lợi cho Trung Quốc.

Một số người nghĩ lãnh đạo Trung Quốc đang chờ thời cơ phản công lại nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy phía Trung Quốc đã bị Trump phục kích và vẫn chưa tìm ra cách đối phó. Hồi tháng trước, sau khi Trump nhận điện thoại chúc mừng từ tổng thống Đài Loan Tsai Ingwen, biên tập viên Erin Burnett của CNN đã phát biểu, “Chưa có ai dám đối đáp với Trung Quốc theo kiểu đó. Và Trung Quốc vẫn chưa nghĩ ra bất cứ kế sách nào để giải quyết chuyện này.”
Mời đọc thêm

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Cao ốc và sự lên ngôi của lợi ích nhóm

Cao Huy Huân - Tôi nhớ gió từ sông Sài Gòn. Nhiều năm trước, gió từ sông Sài Gòn vào khu vực trung tâm thành phố như chợ Bến Thành vốn là những cơn gió mát lành xua tan đi cái ngột ngạt của những hoạt động thường nhật. Việc xây dựng những cao ốc chằng chịt thiếu những quy hoạch hiệu quả vừa phá vỡ không gian thoáng đãng, vừa đang dần dần biến Sài Gòn thành một khối bê tông nóng hừng hực. Phải chăng lợi ích nhóm đang lên ngôi như các cao ốc đang mọc lên như nấm ngoài kia?

Mới đây, Văn phòng Chính phủ vừa có công văn truyền đạt ý kiến của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về việc đầu tư xây dựng công trình cao tầng trong khu vực nội đô lịch sử của Hà Nội. Thủ tướng yêu cầu Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội chỉ đạo tuân thủ nghiêm túc các quy định của pháp luật về quản lý đầu tư xây dựng công trình cao tầng theo quy hoạch chung xây dựng thủ đô, quy chế quản lý quy hoạch, kiến trúc công trình cao tầng trong khu vực nội đô lịch sử của Hà Nội; xử lý đúng thẩm quyền, theo đúng quy định của pháp luật. Ông Phúc nhấn mạnh rằng “không vì lợi ích trước mắt, lợi ích nhóm mà quên lợi ích cộng đồng. Nếu không sớm khắc phục thì sau này ngân sách Nhà nước đổ vào không đủ để giải phóng mặt bằng, làm hạ tầng để chống ùn tắc giao thông".

Thật ra vấn nạn cấp phép xây dựng các khu cao ốc tràn lan không phải là mới, nhưng cái mới ở đây có lẽ là việc ông Phúc nhắc đến khái niệm “lợi ích nhóm” vốn khá nhạy cảm và hiếm khi được một quan chức Nhà nước cấp cao nói đến. Việc các thành phố lớn xây dựng cao ốc làm thay đổi diện mạo thành phố, có hiệu ứng tích cực trong việc thu hút đầu tư, phát triển du lịch và thậm chí là tiền đề cho các hoạt động dịch vụ, thương mại phát triển. Tuy nhiên, lợi ích cụ thể, tức “cơm gạo” vào túi của ai và về hiệu quả tổng thể lâu dài ra sao mới là câu hỏi quan trọng.
Mời đọc thêm

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Bọn con buôn vì lợi nhuận giết dân Việt bằng thực phẩm bẩn "Product of China"

Nguyễn Vĩnh Long Hồ - Mới đây phát biểu tại Diễn đàn Y Tế Châu Á ở Singapore, ông Richard Horton - Tổng biên tập Tạp chí Y tế Lancet của Anh - cảnh báo: “Châu Á hiện đã chiếm phần lớn các ca ung thư gan và dạ dày, có thể chiếm 58% số ca ung thư của thế giới vào năm 2020”. 

Theo đó, sự tàn phá khốc liệt của căn bệnh ung thư đối với các gia đình người VN là quá to lớn, nhưng thật đau xót lại là những con buôn người Việt Nam vô đạo đức, vì lợi nhuận mà gián tiếp giúp bọn Chệt Bắc Kinh thực hiện sách lược dùng “Người Việt giết Người Việt”. Đây là một cuộc chiến tranh xâm lược âm thầm nhưng quyết liệt không cần tới súng đạn. Chưa bao giờ con đường từ bao tử tới nghĩa địa của người Việt được rút ngắn nhanh chóng và dễ dàng như hiện nay. Hàng năm có đến hàng vạn cái chết được báo trước.

Hiện nay, nhiều gia đình người Việt Nam phần lớn đã nhận thức được sự nguy hiểm của căn bệnh ung thư do sử dụng thực phẩm bẩn, nhưng về phía chính quyền thì làm ngơ mặc sức cho bọn con buôn người Việt Nam vô đạo đức tha hồ dùng thực phẩm bẩm “Product of China” giết người Việt. Trong khi đó, PGS. TS Nguyễn Duy Thịnh - Viện Công nghệ Sinh học & Thực phẩm (ĐH Bách Khoa Hà Nội) xót xa nói: “80% nguyên nhân gây ra bệnh ung thư là do môi trường bên ngoài. Trong đó, thức ăn bẩn, ô nhiễm thực phẩm là tác nhân gây nên 40% ca ung thư”.
Mời đọc thêm

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Nói một đàng làm một nẻo

Trần Thảo - Trong truyền thống Á Đông, và tôi tin là ở bất cứ nơi nào trên thế giới, người mà nói một đàng, làm một nẽo được coi như một kẻ tiểu nhân, bất cố liêm sỉ. Việc đó không có gì phải tranh luận. Chế độ CSVN từ thời HCM, luôn luôn kêu gào đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, nhưng trong thực tế, tập đoàn CSVN đã làm gì để thực hiện cái khẩu hiệu đó? Hay tất cả hành động của HCM và tay sai đều làm ngược lại những gì mà họ đã tuyên truyền?

Trong hai năm 1956 và 1957, chế độ miền bắc VN đã theo lịnh Trung Cộng, tiến hành Cải Cách Ruộng Đất, với ý đồ tiêu diệt giai cấp tư sản, địa chủ, biến quần chúng nhân dân thành một tầng lớp bần cùng duy nhất để chế độ dễ dàng kiểm soát, cai trị. Theo ước tính của những nhà nghiên cứu về hệ quả ghê gớm của CCRĐ trên đất bắc, thì số người bị tàn sát có hệ thống trong hai năm 56-57 ở trong khoảng 50 tới 120 ngàn người. Con số nạn nhân đó đã khiến cho chúng ta thực sự kinh hoàng. Nhưng đó chỉ là tai hại mặt nổi của CCRĐ, cái hệ quả tâm lý của CCRĐ đối với người dân miền bắc VN vào thời gian đó mới là ghê gớm và kéo dài mãi mãi.
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Bộ y tế cộng sản đòi ra luật cướp máu của người dân

Dân Đen - Bộ y tế của cộng sản Việt Nam vừa gửi bộ tư pháp văn bản dự án luật về máu và tế bào gốc. Đáng chú ý đề xuất này qui định việc hiến máu là nghĩa vụ bắt buộc công dân phải thực hiện mỗi năm một lần. Như vậy, nếu quốc hội thông qua dự án luật thì mỗi người dân sẽ bị cướp ít nhất 250ml (một đơn vị) máu của mình dù muốn dù không.

Với dân số khoảng khoảng 90 triệu người, một năm sẽ có khoảng 46 triệu người phải tham gia hiến máu (trừ khoảng 30 triệu công dân dưới 18 tuổi và khoảng 14 triệu người mắc các bệnh không thể hiến máu). Vậy thì sẽ có khoảng 50% dân số bị cướp máu theo luật của cộng sản (nếu được thông qua).

Theo tính toán lý thuyết của tổ chức Y Tế Thế Giới, ở các nước đang phát triển, dựa trên số dân của mỗi nước, cần khoảng 2% dân số hiến máu mỗi năm để giải quyết tình trạng thiếu máu và bảo đảm an toàn truyền máu. Một sự chênh lệnh về con số % giữa việc cần và việc bắt buộc công dân hiến máu. 
Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Người Việt hải ngoại và viễn ảnh một nước Việt thứ hai tại hải ngoại, ở ngoài dải đất hình chữ S

Nguyễn Lương Tuyền - Biến cố tháng 4 năm 1975 đã khiến hàng triệu, triệu người dân Việt phải rời quê hương để trốn chạy chế độ Cộng Sản, sống ở hầu như khắp mọi nơi trên thế giới tự do. Cuộc chiến do người CSVN gây ra đã khiến hơn 3 triệu người Việt bị chết. Sau ngày 30/4/1975, người Việt vẫn tiếp tục ra đi, từ chối sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản. Đó cũng là một hình thức phủ nhận sự hiện hữu của chế độ phi nhân, man rợ này ở quê hương. Cho tới những năm đầu thập niên 80, số người vượt biên, vượt biển giảm dần dần. Hàng trăm, trăm ngàn người đã bỏ mình trên đường vượt biên. Thảm cảnh vượt biên - Boat People - đã làm rúng động lương tâm nhân loại.

Một trong những thống kê đầu tiên nói về Người Việt Tỵ nạn CS là thống kê năm 2001. Theo thống kê này, vào thời điểm đó có từ 2 tới 3 triệu người Việt tỵ nạn CS định cư tại các nước tự do. Họ định cư rải rác tại nhiều quốc gia tự do. Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc, Anh Pháp... là những quốc gia nhận nhiều người tỵ nạn CS định cư.

Một vài cuốn sách viết về người Việt tỵ nạn CS - rất hiếm hoi - là cuốn Giá Tự Do với ấn bản tiếng Anh được xuất bản năm 2014 bởi Nhà Xuất Bản Truyền Thông. Tác giả là Ông Lâm Vĩnh Bình tức ông Lâm Văn Bé. Ông Lâm là một giới chức cao cấp trong ngành Giáo Dục của VN Cộng Hòa trước ngày 30/4/1975. Sách đã được tái bản năm 2015. Theo ông Lâm vĩnh Bình, US Bureau of Census làm Thống Kê về Người tỵ nạn Việt Nam mỗi 10 năm. Nhưng giữa 2 lần thống kê chính thức, US Census cũng làm thống kê mỗi 1 năm, mỗi 3 năm và mỗi 5 năm để cập nhật hóa một số dữ kiện.

Theo US Census, năm 2015 tại Hoa Kỳ, có 1.710.547 Người Việt Tỵ nạn CSVN định cư ở Hoa Kỳ. Nếu kể cả các con lai đa chủng, con số này sẽ lên đến 1.928.363 người.

Khi chế độ CS sụp đổ ở Nga, ở Đông Âu, một số lớn các lao động VN được CSVN gửi sang các nước đó làm '"lao nô" đã vượt biên giới sang sinh sống tại các nước tự do. Con số này lên đến 1,4 triệu người kể cả các du học sinh. Theo ông Lâm Vĩnh Bình, chúng ta phải phân biệt sự khác nhau giữa Người Việt Tỵ nạn Công Sản và những người này.

Người Việt Hải Ngoại đã rất thành công trong cuộc sống hội nhập mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai. Chính Người Việt tỵ nạn CS - (bọn đĩ điếm trốn nợ quê hương theo giọng điệu của Cộng Sản Việt Nam) - đã cứu nền kinh tế của CSVN khỏi bị sụp đổ vào những năm 80. Cũng chính các "khúc ruột ngàn dậm" (CSVN gọi người tỵ nạn CS bằng ngôn từ mới) đã gửi về VN hơn 12 tỷ Mỹ Kim mỗi năm.

Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Năm gà kể chuyện giết gà thời bao cấp

Lê Hải Lăng - Cái năm mà cả miền Nam bị xuống hố cả núi, miền quê nội của tôi phải chống chọi với ba thứ giặc: giặc cướp, giặc đói và giặc Cách (Cắt) mạng. Giặc ác ôn hơn cả là giặc công an, du kích địa phương. Chúng mang súng vào nhà nào là xem như nhà đó khó thoát tai họa. Nhất là những nhà có máu mặt giàu có và những nhà có tên trong danh sách đen là có con cháu cái gọi là "ngụy quân ngụy quyền". Chỉ cần nhẹ nhàng ghép cho một cái tội không chút bằng chứng là tay sai, là ngoan cố phản động thì thế nào đối tượng dân làng phải trả giá đắt ngang bướng thì bị giết, còn không thì bị bị đấu tố trong cuộc họp đội đoàn nông dân lao động. Cán bộ công an địa phương mạnh ai người nấy hành xử luật rừng. Chúng xem dân miền Nam như là kẻ thù cần phải hành hạ cho xuống ngang hàng súc vật.

Chính sách dùng cái bao tử để trị dân, ngăn sông cấm chợ từ hột muối hạt đường buôn đi bán lại từ tỉnh này qua tỉnh nọ đều bị trạm thu thuế kiểm soát tịch thu với lý do là buôn lậu. Vấn đề đi lại ra khỏi tỉnh phải xin giấy phép phường, xã, huyện duyệt xong phải ra tỉnh mới được cứu xét cấp giấy đi lại. Nhiều người có đủ lý do nhưng bị từ chối chỉ vì dưới các lá đơn không có đồng tiền đi kèm. Nhà nước càng làm làm khó về thể thức hành chánh dân phải đè cổ ra bán tất cả cái gì có trong nhà để lo chạy hối lộ dù là chỉ là tờ giấy đi xuất tỉnh thăm thân nhân ốm đau sắp chết năm trong bệnh viện. 

Dân chúng quê tôi ban ngày đi làm lao động tập thể mỏi tay rả xương, ban đêm về tới nhà chưa kịp ăn cơm tối lại phải đi họp đội, đoàn để nghe cán bộ chửi và dân nhìn mặt nhau đấu tố hơn là họp hành giải quyết thắc mắc chuyện này việc kia. Thông thường chúng đã sắp xếp cò mồi trước khi mổ xẻ một vấn đề gì, chẳng hạn như kêu gọi ủng hộ đóng góp tiền bạc lúa gạo cho nhà nước. Trong một cuộc họp kêu gọi ủng hộ. Việc đầu tiên là cán bộ Vẹm chỉ tay vào một vị bô lão giơ tay: 
Mời đọc thêm

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Phán đoán về chính trị Việt Nam sắp tới

Ông Đinh Thế Huynh (trái) và ông Trần Đại Quang là ứng viên cho vị trí Tổng bí thư sắp tới?
BBC - Một nhà nghiên cứu lâu năm về chính trị Việt Nam vừa có bài viết tiếng Anh cho rằng đã có mâu thuẫn trong đảng và tranh đua vị trí tại Việt Nam, chưa đầy một năm sau Đại hội Đảng 12.

Đăng trên trang The Diplomat hôm 23/12/2016, Giáo sư Zachary Abuza, Học viện Quân sự Quốc gia (National War College), Hoa Kỳ, dự đoán có thể Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ nghỉ giữa nhiệm kỳ, và ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư, là ứng viên thay thế hàng đầu.

Ông cũng cho rằng ba vụ điều tra gần đây - liên quan cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận, là cách gián tiếp làm suy yếu vị thế Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng.
Mời đọc thêm

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

"Ly Rượu Mừng"



Cao-Đắc Tuấn - Ca khúc "Ly Rượu Mừng" là một bài hát thịnh hành trong dịp Tết. Bài hát mời mọi người cùng uống rượu mừng Xuân và nói những lời chúc Tết đến toàn dân và đất nước. Tuy bài hát không mô tả những cảnh tượng và sinh hoạt Tết như pháo nổ, hoa tươi sặc sỡ, bánh kẹo, bài hát tiêu biểu cho Tết Việt Nam vì chúc Tết là một tục lệ quan trọng trong Tết Việt Nam. Cộng với điệu nhạc vui tươi, giai điệu tiết tấu sống động, và lối diễn tả bình dị với vài điểm đặc sắc, "Ly Rượu Mừng" là một bài hát bất hủ trong dịp Xuân về.

Nhạc sĩ Phạm Đình Chương viết ca khúc "Ly Rượu Mừng" là một bài hát Xuân gồm có những lời chúc Tết đến mọi người và đất nước. Bài hát rất thịnh hành trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam. Hầu như năm nào các đài phát thanh, truyền hình đều trình bày "Ly Rượu Mừng" trong suốt mấy ngày Tết. Trong các bữa tiệc, người ta thường hát bài này khi cụng ly chúc mừng Tết. Bài hát vẫn còn thịnh hành hiện nay ở hải ngoại trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Tuy nhiên, ca khúc "Ly Rượu Mừng" không còn được ưa chuộng bởi giới trẻ tại Việt Nam hiện nay (Xem, thí dụ như, Anh 2015; Chi 2015).

Mời đọc thêm

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Làm ơn bớt lố!

Bộ trưởng Bộ Công thương : "Sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu thép Cà Ná có hệ lụy"
Lã Yên - Nghe ông Trần Tuấn Anh - Bộ trưởng Bộ Công thương tuyên bố: "Sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu thép Cà Ná có hệ lụy" mà chán. Không biết cái ghế bộ trưởng đáng giá bao nhiêu mà ông dám đem ra đánh cuộc. Bài học từ Fomosa vẫn còn đấy, có thấy ai chịu trách nhiệm đâu, nhưng hậu quả thì người dân lãnh đủ. Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong diễn văn nhận chức (2006) chẳng phải cũng đã tuyên bố: "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay". Nhưng sự thật thì sao nào ?...Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng sai phạm đến thế nhưng cũng chỉ bị cách chức khi không còn chức và Quốc hội nghiêm khắc phê phán. Nói về việc này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đặt câu hỏi: “Vụ ông Vũ Huy Hoàng, Quốc hội phê phán thế đã đủ đau chưa?". Xưa nay có ai bị phê phán mà bị đau không ?
😞😠
Mời đọc thêm

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Người lính chống Pháp và chống Cộng, trong nhạc phẩm Ly rượu mừng

Ông Bút - Cộng Sản dù ngụy trang dưới bất cứ hình thức nào, người ta vẫn biết nó là một đảng cướp. Sự nghiệp khởi đầu chỉ có nón cối, dép râu, với khẩu súng AK, ngày nay giàu sụ, phần đông đã trở thành đại gia đỏ. Đó là họ đã cướp vật chất: Nhà cửa, đồng đài, vàng bạc, vườn tược, đất đai v.v và v.v...

Họ cướp chính quyền, cướp không từ một thứ gì, cướp lịch sử và văn hóa, về điều này, bất cứ mọi đạo quân cướp nước đều làm như thế. Quân Tàu, quân Pháp đã tịch thu sách sử của chúng ta, một phần mang về bản xứ lưu trữ, phần khác tiêu hủy. Sau vài ngày cướp miền Nam, quân CS đã làm như vậy, với mức quy mô và toàn diện, quân Tàu, quân Pháp họ cướp âm thầm, quân CS cướp rầm rộ, còn áp đặt cho văn hóa miền Nam, một cụm từ dơ nhớp: "Văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy!".

Thế nhưng bài trừ văn hóa nhân bản của miền Nam, thế lại thứ văn hóa CS không ai có thể dùng nổi, vì CS có quyền nên với xã hội họ cấm được, trong lòng dân, văn hóa miền Nam, như mạch nước ngầm, muôn năm vẫn âm ỉ chảy mãi và ngấm sâu trong tâm khảm. Khi buồn lúc vui, họ ngâm lên bài thơ: Nguyễn Tất Nhiên, Nguyên Sa, Cung Trầm Tưởng, Nguyễn Bính... Dù hứng cách nào đi nữa, thơ Tố Hữu và của miền Bắc CS nói chung, khó lòng làm cho con người cảm khái, trừ một số ít người luôn chất chứa "hận thù giai cấp" hoặc căm thù thứ "quân giặc" vu vơ (1)

Bốn mùa đều ngân nga với những nhạc khúc mà họ yêu thích: Mùa Thu Chết, Đưa em vào hạ, Mùa Đông của anh, Xuân này con không về, Ly rượu mừng v.v...
Mời đọc thêm

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Một ngày trên Quê Hương



Đầu năm, We Production xin gửi đến các bạn Một Ngày Trên Quê Hương với ước vọng của những Công dân đứng lên đáp lời sông núi. Ước vọng sẽ chấp cánh, như lá cờ anh dũng trong tay một người con gái Việt Nam phất phới bay bên bờ biển xanh. Ước vọng sẽ vút cao, như bài quốc ca đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống... hùng tráng cất lên giữa lòng Sài Gòn...
Mời đọc thêm

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Thư gửi người bạn trẻ: Giấc mơ ngày mới

TuanKhanh - Năm 2017 gõ cửa nhà tôi. Gỡ tờ lịch cuối cùng xuống như khép lại căn phòng thời gian đã hết, tôi nhìn thấy ba trăm sáu lăm ngày mới, trắng tinh xếp hàng dài, im lặng nhìn mình. Và như mọi năm, tôi lại tự hỏi với điều rất cũ “những gì sẽ đến, ngày mai, trên đất nước này?”.

Câu hỏi ấy, mỗi năm, tôi - và có lẽ là còn nhiều người khác nữa - vẫn tự hỏi như vậy. Những niềm hy vọng thấp thỏm về ngày mai tốt đẹp hơn trên quê hương luôn âm ỉ trong suy nghĩ. Những ngày mai vô định như nhà thơ Antonio Machado (1875-1939) khi ngồi ở biên giới nước Pháp, từng chiều nhìn qua hàng rào kẽm gai và nghĩ về quê hương Tây Ban Nha của mình. Machado đã qua đời trong niềm hy vọng. Và chúng ta, đôi khi giật mình, vì từng năm như vậy cứ chậm chập trôi qua, khi nhìn lại thì đã gần nửa thế kỷ, gần cạn một đời người, cũng với niềm hy vọng đó.

Mọi lời chúc và hy vọng cho năm mới vẫn như vậy. Tràn ngập trên facebook và điện thoại của tôi là những tin nhắn mừng năm mới. Năm thì mới nhưng nội dung thì không mới: vẫn là hạnh phúc, thịnh vượng… Con người ngàn đời luôn khắc khoải mang giấc mơ về ấm no và bình yên. Nhưng hy vọng đó cũng là một loại ảo ảnh đáng sợ, nó lôi dắt con người chạy mệt nhoài về phía trước.

Ở các quốc gia độc tài, khái niệm hạnh phúc và bình yên được dùng như một loại ecstasy ảo giác toàn dân. Các nhà lãnh đạo quen lối mị dân vẫn hàng ngày cất lên những bài hát ru về hạnh phúc và bình yên ấy để mê mị đám đông, để họ tiện tay đục khoét đất nước và đặt ra những luật lệ trói buộc con người, để bảo toàn sự thống trị thô bỉ của họ. 😟
Mời đọc thêm

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

2017




Góp nhau một Tiếng Nói lời
Vì Dân năm mới qua thời lầm than
Gian trần Mười Sáu miên man
Mười Bảy ve vãn muôn ngàn ước mơ!

Tiếng Nói Vì Dân
Mời đọc thêm

Tuyên Cáo của Tuổi Trẻ Việt Nam